Tây Trai Tịnh Độ Thi – Phạm Kỳ Đại Sư

(Hiện chưa tìm được bản dịch hoàn chỉnh của Tây Trai Tịnh Độ Thi, những bài thơ dưới đây được sưu tập từ nhiều nguồn khác nhau nhưng vẫn chưa được đầy đủ)
 
 
***
Sang hèn niệm Phật chẳng hoài công
Đều được thần thông tướng tốt đồng
Rải diệu sắc hoa làm Phật sự
Khắp vi trần cõi nổi hương phong.
Quang minh soi đến thân điềm lạc
Âm nhạc nghe rồi ngộ khổ không
Không ngằn cõi Phật hiện bên trong.
 
***
Kinh hành nhẹ gót đất kỳ trân
Cỏ lạ hoa tươi mỗi bước chân
Thanh tịnh đã không ba ác đạo
Trang nghiêm thường có các thiên nhân
Trống treo quán nhật khi chiều xuống
Cảnh Phật tùy tâm thấy hiện lần
Vô thỉ kiếp mê chừ mới tỉnh
Quê xưa nào cách điểm tiêm trần!

***
Ao báu lầu đài khắp chốn thanh
Mây lành ánh thoại diệt rồi sanh
Đã không tửu sắc lìa phiền não
Dù có thiên ma chẳng đấu tranh.
Khát uống cam tuyền loan phụng múa
Nhàn nghe nhạc thọ đức tâm thành.
Những mong gởi chất hoa sen ngọc
Dạo đất lưu ly lắng tiếng oanh.
 
***
Bọt bóng bền chi chút huyễn thân!
Sao còn buông thả niệm tham sân?
Đường tu thẳng tắt mau tìm đến
Lối mộng mờ mê gắng thoát lần.
Giữ giới đồng như băng tuyết sạch
Gìn tâm cho được Thánh Hiền gần.
Nẻo về Tây cảnh không xa lắm!
Một niệm quay đầu thấy tánh chân.
 
***
Người ngự sen lành, ao bảo trân
Long lanh nước bạc chiếu kim thân.
Tâm nhuần pháp diệu tiêu trần cấu
Chí độ hàng mê thoát khổ luân.
Hoa Tạng bể mầu chơi dạo khắp
Niết bàn nhân đẹp đủ mười phân
Ta bà biết mấy quang âm đổi?
Cực lạc thường hằng một kiếp xuân!
 
***
Cõi tịnh mong về bất tử hương
Ráng mây chiều tối ngắm tàn dương
Hoa quỳnh cây bích tươi muôn vẻ
Điện ngọc lầu châu đẹp khác thường.
Sen báu lung lay theo nhạc gió
Nước ngân thấp thoáng bóng uyên ương.
Lắng nghe bỗng ngộ Vô sanh khúc
Tên họ ghi tên Tuyển Phật trường.
 
***
Đôi phen mộng đến cảnh Liên bang
Lối cũ quê xưa đã rõ ràng.
Phơ phất phướn châu muôn nguyệt sáng
Lửng lơ lọng báu ức mây vàng.
Chim lành tắm gội ao kim thủy
Hoa lạ đua tươi vẻ ngọc lan
Đang giấc chợt như ai gọi thức
Lò hương khói thoảng trống canh tàn!
 
***
Đài dao đầy gió, nước đày ao
Muôn đóa sen lành tốt đẹp sao!
Khổng tước thanh hòa kêu nhã điệu
Thân tâm lặng lẽ thoát trần lao.
Ca sa đâu dụng đường kim tuyến
Anh lạc sáng tuôn ánh ngọc hào.
Lễ Phật vô vàn thân tướng hảo
Đạo mầu ngộ pháp Tổng trì cao.
 
***
Nhật lặn lòng mơ hướng Lạc bang
Đường về quê thẳng tợ dây đàn!
Giữa trời nhạc đón nhiều thanh điệu
Trên nước sen chào mỗi sắc quang
Cây bích cành dao trời báu lạ
Áo châu cơm ngọc cảnh vui nhàn.
Năm mươi niên trải nhiều luân lạc
Tiếp dẫn cha trao đại bảo tàng.
 
***
Một đóa sen hàm một thánh thai
Công thành nở đẹp cánh hoa tươi
Nơi thân anh lạc tùy tâm hiện
Đầy bát hương tô ứng niệm bày.
Kim điện chói ngời mờ nhật nguyệt
Ngọc lâu sáng sạch tuyệt trần ai
Pháp vương chỉ rõ đường chân đế
Ánh giác đài tâm tỏa rộng khơi.
 
***
Châu thành điện các, ngọc viên lâm
Ngồi đứng kinh hành đất bảo kim
Xá lợi vang hòa tuyên diệu kệ
Tần già thảnh thót trổi tiên âm.
Soi lòng tỏ ngộ vô sanh lý
Luyện tánh tròn linh bất động tâm
Chạm mắt nơi nơi đều tịnh độ
Xưa nay trong sáng dứt suy tầm!
 
***
Cõi lành, câu Phật kết nhân duyên
Hai sáu thời gian giữ hiện tiền!
Mỗi xuống hoàng hôn thêm hướng niệm
Xa theo trời lặn đến Tây thiên.
Phật Đà tay báu xin xoa đảnh
Đại sĩ thân vàng nguyện hóa duyên.
Chẳng mượn bào thai thành chất huyễn
Quê xưa đã sẵn ngọc trì liên.
 
***
Sức người tu nguyện đủ công năng
Ngồi được đài sen phẩm thượng tằng
Một niệm phàm tâm sanh tánh Phật
Sát ba thủy quán hóa thành băng.
Cây châu ngay lối đường vàng thẳng
Dây báu làm ranh đất ngọc giăng
Biết mấy thiên hoa đầy giỏ quý
Mười phương Phật cảnh mặc phi đằng!
 
***
Thương chúng Ta bà dạ héo hon
Bồ đề nguyện lớn thuở nao tròn?
Khéo lời cõi tịnh tùy tâm tịnh
Khôn dứt tình con chút nghiệp con!
Câu Phật thường niệm lòng vắng lặng
Tràng châu lần mãi chướng tiêu mòn.
Mây mù tan sạch trời trong sáng
Trước mắt chân thường lộ nước non.
 
***
Một cõi trang nghiêm, một Bảo vương
Không chiều không sớm, nổi tường quang
Ni câu cây bích, cành say quả
Ưu bát hoa quỳnh, nhụy tỏa hương
Thể chói ánh ngời phi nhật nguyệt.
Chất tươi xuân đẹp tuyệt băng sương.
Dạo chơi cõi Phật khi cần đến
Tay áo hơi thơm hãy vấn vương.
 
***
Tây trì hội pháp lễ kim tiên
Theo gió hương đưa ngự bảo liên.
Mái tóc biếc xanh, người tự tại
Vóc thân vàng ánh, tướng phiêu nhiên
Lưới châu lớp lớp che lầu ngọc
Phan báu từng từng tiếp cõi Thiên
Cây nước lầu đài đều hiện bóng
Cảnh tươi kỳ diệu khắp muôn miền.
 
***
Cõi thanh đạo quả dễ tròn nên
Tập quán hèn thô tự đổi liền
Cá lội bể khơi lìa lưới rập
Nhạn bay trời rộng thoát cung tên.
Luân hồi đã dứt đường sanh tử
Phiền não còn đâu niệm đảo điên?
Một điểm không tâm là Cực lạc
Nhiễm mê khó dự bảo trì liên.

***
Vô biên cảnh đẹp vịnh khôn cùng
Tầm mắt du quan chẳng chán trông!
Hạt thóc chứa bao trời đất rộng
Mười phương thu lại chót đầu lông.
Trong đền châu ngọc giăng cùng khắp
Ngoài các lan can bọc giáp vòng.
Chậm bước còn nghe tiếng nhạc lạ
Từ đâu loan phụng liệng hư không
 
***
Lâu đài bảo thọ ngắm mênh mang
Niệm Phật thiền tư giữa cảnh nhàn!
Cây báu sắc xen đâu chỉ một
Chim linh điệu xướng có muôn ngàn.
Tô đà thơm diệu đầy ngân trản
Cam lộ ngọt thanh khắp ngọc bàn.
Chẳng giống Tuyết sơn nhiều thuốc lạ
Kẻ vô phước biến vị tân toan.
 
***
Ba cõi đã hay chẳng ổn lành
Quyết tìm Cực lạc chứng vô sanh.
Ví không niệm Phật công phu chắc
Đâu được đài sen nguyện lực thành?
Ngút tỏ lầu cao lồng diệu sắc
Gió đùa cây biếc nổi cầm thanh!
Từ nay chân, giả không lầm lạc
Mắt cá, trân châu nhận rõ lành.
 
***
Tức tâm là độ, lý không ngoa,
Tịnh khác Thiền đâu vẫn một nhà.
Sắc hiển trang nghiêm miền Diệu hữu
Không kiêm vô ngại cõi hằng sa.
Trời Tây sáng đẹp màu châu ngọc,
Nguyện Phật bao la đức hải hà.
Ngó lại đường tu ai sớm tỉnh
Nỗi thương ác đạo mãi vào ra?
 
***
Mau về an dưỡng mà ngơi nghỉ
Đừng ở Ta Bà luận có không.
Lửa nghiệp khi hưng dùng sức định.
Niệm trần vừa khởi gắng ra công.
Nén hương siêng lễ Di Đà Phật,
Sáu chữ cần chuyên một tấc lòng.
Xót cảnh mẹ hiền thân tựa cửa,
Hững hờ con trẻ chạy Tây Đông
 
***
Nghĩ tợ cánh bồng lạc cõi Nam
Tựa lầu ca thán nguyệt canh tàn
Xa mờ hội pháp người lành đẹp
Lại tưởng đài hoa báu lạ nghiêm
Thân cá tuổi suy lần thiếu nước
Kiếp chim ô tạm lót hiên thềm
Ngỏ cùng thân hữu trong thiền đạo
Tạo cảnh chùa thêm gán lộ bàn
 
***
Xem khắp kinh văn giới luật nghi,
Nơi nơi đều khuyến niệm A Di.
Một câu tiêu hết muôn đời nghiệp,
Hà huống nhiều năm mãi tụng trì.
Di Đà sáu chữ phỉ bình sinh,
Mỗi tối trì vang ước mấy canh.
Đối bóng ngùi thương người thế cuộc,
Dưới trăng, trước gió bước kinh hành.
Tây Phương Cực Lạc chúng đều tôn,
Khuyên khắp người đời học diệu môn.
Khẩu nghiệp bớt duyên trò chuyện nhảm,
Niệm câu Phật hiệu độ thần hôn.
 
***
Lầu quỳnh cách biệt những năm xưa
Lối cũ đường xa bước trở về.
Tháng ngày qua hờ hững,
Tóc trắng điểm hoa lê.
Lòng theo bóng nguyệt trời Tây xế,
Tai lắng nghe chìm tiếng nhớ quê.
Nhìn lá thu rơi rụng
Nghe tấc dạ não nề.
Đỉnh trầm xông đốt ngân hơi khánh,
Hương cõi Liên Bang phát nguyện thề:
Ta Bà đã chán chê!…
 
***
Đường Tây cần nhất giữ lòng bền,
Gắng sức siêng tu chẳng bước lên.
Chánh hạnh ví thêm công trợ hạnh,
Di Đà từ thệ vẫn đâu quên.
Tây Phương Cực Lạc cảnh hằng xinh
Từ phụ xót thương độ hữu tình.
Tám vạn bốn ngàn môn giải thoát,
Di Đà sáu chữ tuyệt cao minh.
 
***
Nhiều phen mộng đến cảnh Liên Bang,
Lỗi cũ quê xưa thấy rõ ràng.
Phơ phất phướn châu muôn nguyệt sáng.
Lững lơ vọng báu ức mây vàng.
Chim lành tắm gội ao kim thuỷ,
Hoa lạ đua tươi vẻ ngọc lan.
Đang giấc chợt như ai gọi thức,
Lò hương khói thoảng, trống canh tàn.
 
***
Chuyên cần lễ niệm sớm rồi hôm,
Ao báu đài sen nhập mộng hồn,
Xương nát thân tan ngàn vạn kiếp.
Khó đền ân đức đại từ tôn.
Sáu thời tưởng niệm từ bi phụ,
Con trẻ ngày nao trở gót về
Nói đến luân hồi vô tận việc,
Trông nhau lệ rớt động lòng quê.
Niệm Phật phải chuyên niệm đến cùng,
Đến cùng tâm niệm bỗng tiêu dung.
Ta Bà biển khổ phong ba lặng,
Yên ổn thuyền sen tới Lạc cung.
 
***
A Di Đà Phật chẳng sinh diệt,
Khó vớt khôn tìm vầng thuỷ nguyệt
Tuyệt lìa phi cú thân chân như,
Như thế cảm thông, như thế thuyết.
Ta cùng Di Đà vốn không hai,
Vọng gác vừa sinh bỗng thành sai.
Từ nay quét sạch trần không hữu
Thiên tánh cha con gặp mặt mày.
Ba phước thề tu, sáu niệm cần,
Giữ gìn tam nghiệp sạch trong ngần.
Một câu Thánh hiệu không rời chán,
Nguyện thấy Di Đà chứng pháp thân.
 
***
Tóc sương thay mái đầu xanh
Một đời sự nghiệp nghĩ thành không hoa
Soi bổn phận lánh đường tà.
Âm thầm thời tiết đổi,
Lặng lẽ tháng ngày qua.
Kíp mau tìm đến chân thường lộ,
Dám chậm chờ xem bệnh tử mà!
Cõi Phật đâu xa cách,
Về chăng chỉ tại ta.
Mỗi niệm chỉ cần không thoái chuyển
Ao vàng đã sắn có liên hoa.
Thân tàn về cõi báu,
Sen nở thấy Di Đà.
 
***
Mai thắm vừa tàn, hạnh nở xinh,
Gió xuân há phải có duyên tình?
Lòng thanh sáu chữ hàm muôn tượng,
Công đức Di Đà thắm vạn linh.
Lá biếc điểm xen bốn sắc hoa,
Mỗi hoa một vị niệm Di Đà,
Chớ nghi Tịnh độ đường xa cách.
Mưa phới người về tợ nước sa.
 
Nguồn: http://tinhtongvn.blogspot.com/p/tay-trai-tinh-o-thi.html
0 0 bỏ phiếu
Article Rating
guest
0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
0
Bình luận góp ý - hỏi đáp thắc mắc.x
()
x